Điều 177. Tội sử dụng trái phép tài sản 1. Người nào vì vụ lợi mà sử dụng trái phép tài sản của người khác trị giá từ 100.000.000 đồng đến dưới 500.000.000 đồng, đã bị xử lý kỷ luật, xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm hoặc dưới 500.000.000 đồng nhưng104 tài
sản là di vật, cổ vật105 nếu
không thuộc trường hợp quy định tại Điều 219 và106 Điều 220 của Bộ luật này, thì bị phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng,
phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tiền từ 50.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng hoặc phạt tù từ 01 năm đến 05 năm: a) Tài sản trị giá từ 500.000.000 đồng đến dưới 1.500.000.000 đồng; b) Tài sản là bảo vật quốc gia; c) Phạm tội 02 lần trở lên; d) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn; đ) Tái phạm nguy hiểm. 3. Phạm tội sử dụng trái phép tài sản trị giá 1.500.000.000 đồng trở lên, thì bị phạt tù từ 03 năm đến 07 năm. 4. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 01 năm đến 05 năm. (trích BLHS năm 2015, sửa đổi bổ sung năm 2017) DẤU HIỆU PHÁP LÝ :
Tội sử dụng
trái phép tài sản được quy định tại Điều 177 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi,
bổ sung 2017). Đây là loại tội phạm khá đặc biệt vì người phạm tội không có
ý định "chiếm đoạt" (lấy luôn) mà chỉ muốn "mượn tạm" tài sản
của người khác để khai thác công dụng mà không được sự đồng ý. Dưới đây là
các dấu hiệu pháp lý chi tiết:
1. Khách
thể của tội phạm
- Xâm phạm vào quyền sử dụng
tài sản của chủ sở hữu hoặc người quản lý hợp pháp.
- Lưu ý: Tội này không xâm phạm
quyền chiếm hữu hay quyền định đoạt vì người phạm tội có ý định trả lại
tài sản sau khi sử dụng.
2. Mặt
khách quan của tội phạm Hành vi
khách quan bao gồm các yếu tố sau:
- Hành vi sử dụng tài sản: Khai thác tính năng, công dụng
của tài sản (ví dụ: lấy xe máy của người khác đi phượt, lấy máy móc công
trình của công ty đi làm thuê riêng...).
- Tính chất trái phép: Hành vi sử dụng không được sự đồng
ý của chủ sở hữu hoặc người quản lý, hoặc sử dụng sai mục đích đã thỏa thuận.
- Nguồn gốc tài sản: Người phạm tội có thể đang quản
lý tài sản đó (như nhân viên quản lý kho, tài xế) hoặc không quản lý nhưng
tự ý lấy để sử dụng.
- Hậu quả (Điều kiện bắt buộc): Để bị xử lý hình sự, tội này
đòi hỏi một trong các điều kiện định lượng sau:
- Tài sản trị giá từ 100.000.000
đồng trở lên.
- Đã bị xử phạt vi phạm hành
chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích
mà còn vi phạm.
- Tài sản là di vật, cổ vật hoặc
vật có giá trị lịch sử, văn hóa (tùy trường hợp cụ thể).
3. Mặt chủ
quan của tội phạm
- Lỗi: Cố ý trực tiếp. Người phạm tội
biết rõ mình không có quyền sử dụng nhưng vẫn thực hiện.
- Mục đích: Sử dụng tài sản để phục
vụ nhu cầu cá nhân hoặc kinh doanh.
- Đặc điểm quan trọng: Người phạm tội không có mục
đích chiếm đoạt. Họ có ý định hoàn trả lại tài sản sau khi đã đạt được
mục đích sử dụng. Nếu ngay từ đầu có ý định lấy luôn thì sẽ chuyển sang tội
Cướp, Trộm cắp hoặc Lừa đảo.
4. Chủ thể
của tội phạm
- Người từ đủ 16 tuổi trở lên
có năng lực trách nhiệm hình sự.
Phân biệt
với Tội trộm cắp tài sản (Điều 173)
|
Tiêu
chí
|
Sử dụng
trái phép (Đ. 177)
|
Trộm cắp
tài sản (Đ. 173)
|
|
Mục
đích
|
Khai thác
công dụng rồi trả lại.
|
Lấy luôn để
làm của riêng (chiếm đoạt).
|
|
Định lượng
|
Từ 100 triệu
đồng trở lên.
|
Từ 2 triệu
đồng trở lên.
|
|
Hành vi
sau khi lấy
|
Mang trả lại
hoặc để lại chỗ cũ sau khi dùng.
|
Cất giấu,
tẩu tán, bán lấy tiền.
|
Các khung
hình phạt chính
- Khoản 1: Phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến
50.000.000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03
tháng đến 02 năm (đối với tài sản từ 100 triệu đến dưới 500 triệu đồng).
- Khoản 2: Phạt tiền từ 50.000.000 đồng đến
100.000.000 đồng hoặc phạt tù từ 02 năm đến 07 năm (đối với tài sản từ 500
triệu đến dưới 1,5 tỷ đồng; tài sản là bảo vật quốc gia...).
- Khoản 3: Phạt tù từ 03 năm đến 07 năm (đối
với tài sản trị giá 1,5 tỷ đồng trở lên).
Tình huống
thực tế thường gặp Một nhân
viên bảo vệ bãi xe tự ý lấy xe SH (trị giá hơn 100 triệu) của khách đi chơi tối
rồi sáng hôm sau mang trả lại vị trí cũ.
- Nếu người này bị phát hiện khi
đang đi trên đường: Phải chứng minh được ý định của họ là "đi chơi rồi
trả" hay "đi luôn".
- Nếu chứng minh được chỉ là mượn
tạm không xin phép và tài sản đủ định lượng (100 triệu), họ sẽ bị xử lý
theo Điều 177.
Bạn có muốn
tìm hiểu về ranh giới mong manh giữa "Sử dụng trái phép" và "Trộm
cắp" trong các vụ án lấy xe máy, ô tô rồi bỏ lại ở lề đường sau khi hết
xăng không? Đây là một vấn đề gây nhiều tranh cãi trong thực tiễn xét xử. Luật Gia Vlog - Kiettan Nguyen-tổng hợp & phân tích |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét