Điều 231. Tội cố ý làm trái quy định về phân phối tiền, hàng cứu trợ 1. Người nào lợi dụng chức vụ, quyền hạn cố ý làm trái những quy định về phân phối tiền, hàng cứu trợ gây thiệt hại hoặc thất thoát tiền, hàng cứu trợ từ 100.000.000 đồng đến dưới 300.000.000 đồng, thì bị phạt cảnh cáo, phạt tiền từ 50.000.000 đồng đến 200.000.000 đồng hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm. 2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tiền từ 200.000.000 đồng đến 1.000.000.000 đồng hoặc phạt tù từ 01 năm đến 05 năm: a) Có tổ chức; b) Phạm tội 02 lần trở lên; c) Gây thiệt hại hoặc thất thoát tiền, hàng cứu trợ 3 00.000.000 đồng trở lên; d) Gây ảnh hưởng xấu về an ninh, trật tự, an toàn xã hội. 3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ 01 năm đến 05 năm. (trích BLHS năm 2015, sửa đổi bổ sung năm 2017) PHẦN BÌNH LUẬN & PHÂN TÍCH : DẤU HIỆU PHÁP LÝ :
Tội cố ý làm
trái quy định về phân phối tiền, hàng cứu trợ (Điều 231) là một tội danh thuộc
chương các tội phạm về trật tự quản lý kinh tế. Tội này bảo vệ sự công bằng,
minh bạch trong hoạt động nhân đạo và cứu trợ xã hội. Dưới đây là
các dấu hiệu pháp lý dựa trên 4 yếu tố cấu thành tội phạm:
1. Khách
thể của tội phạm
- Đối tượng xâm phạm: Hoạt động đúng đắn của cơ quan
nhà nước, tổ chức xã hội trong việc phân phối nguồn lực cứu trợ.
- Quyền lợi bị xâm hại: Quyền được nhận hỗ trợ kịp thời,
đúng đối tượng của những người đang gặp thiên tai, dịch bệnh hoặc hoàn cảnh
đặc biệt khó khăn.
- Hậu quả gián tiếp: Gây mất lòng tin của cộng đồng
đối với các hoạt động từ thiện, nhân đạo.
2. Mặt
khách quan của tội phạm Mặt khách
quan thể hiện qua hành vi làm trái các quy định của Nhà nước về phân phối tiền,
hàng cứu trợ.
- Hành vi cụ thể:
- Phân phối không đúng đối tượng
(người không thuộc diện được cứu trợ lại nhận được).
- Phân phối không đúng định mức,
số lượng (cắt xén, bớt xén tiền, hàng).
- Chậm trễ trong phân phối gây
thiệt hại nghiêm trọng.
- Sử dụng tiền, hàng cứu trợ vào
mục đích khác không phải cứu trợ.
- Hậu quả (Điều kiện cần): * Gây thiệt hại về tài sản từ 100.000.000
đồng trở lên.
- Hoặc gây thiệt hại dưới
100.000.000 đồng nhưng đã bị xử lý kỷ luật về hành vi này mà còn vi phạm.
- Gây ảnh hưởng xấu đến an ninh,
trật tự, an toàn xã hội (dù thiệt hại dưới 100 triệu).
3. Mặt chủ
quan của tội phạm
- Lỗi: Cố ý. Người phạm tội nhận
thức được quy định về phân phối nhưng vẫn làm trái.
- Động cơ: Thường là vì vụ lợi (tư lợi cá
nhân) hoặc vì thành tích, cục bộ địa phương. Tuy nhiên, động cơ không phải
là dấu hiệu bắt buộc để định tội.
4. Chủ thể
của tội phạm
- Chủ thể đặc biệt: Là người có chức vụ, quyền hạn
hoặc người được giao nhiệm vụ quản lý, phân phối tiền, hàng cứu trợ (có thể
là cán bộ nhà nước hoặc người thuộc các tổ chức xã hội, thiện nguyện được ủy
quyền).
- Có năng lực trách nhiệm hình sự
và đạt độ tuổi luật định.
Các khung
hình phạt chính
|
Khung
hình phạt
|
Tình
tiết định khung
|
Hình
phạt
|
|
Khoản 1
|
Gây thiệt
hại từ 100tr đến dưới 300tr hoặc gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự
|
Cảnh cáo,
phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng - 03 năm
|
|
Khoản 2
|
Gây thiệt
hại từ 300tr đến dưới 1 tỷ; Có tổ chức; Lợi dụng thiên tai, dịch bệnh
|
Phạt tù từ
02 - 07 năm
|
|
Khoản 3
|
Gây thiệt
hại từ 1 tỷ đồng trở lên
|
Phạt tù từ
05 - 12 năm
|
Lưu ý: Nếu hành vi làm trái nhằm mục đích
chiếm đoạt tài sản cứu trợ cho riêng mình, người phạm tội có thể bị truy cứu
trách nhiệm hình sự về các tội danh khác nặng hơn như Tội tham ô tài sản
hoặc Tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.
Bạn có muốn
tôi làm rõ thêm sự khác biệt giữa hành vi "làm trái quy định phân phối"
(Điều 231) và hành vi "chiếm đoạt" trong công tác cứu trợ không?
Luật Gia Vlog - Kiettan Nguyen-tổng hợp & phân tích |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét