Điều 69. Xóa án tích
1. Người bị kết án được xóa án tích theo quy định tại các điều từ Điều 70 đến Điều 73 của Bộ luật này.
Người được xóa án tích coi như chưa bị kết án.
2. Người bị kết án do lỗi vô ý về tội phạm ít nghiêm trọng, tội phạm nghiêm trọng và người được miễn hình phạt không bị coi là có án tích.
DẤU HIỆU PHÁP LÝ :
Theo quy định tại Khoản 2 Điều 69 Bộ luật Hình sự
2015 (sửa đổi, bổ sung 2017) đã làm rõ một điểm cực kỳ quan trọng về địa vị
pháp lý của nhóm đối tượng này.
Cụ thể, nội
dung điều luật xác định:
"Người
bị kết án do lỗi vô ý về tội phạm ít nghiêm trọng, tội phạm nghiêm trọng và người
được miễn hình phạt không bị coi là có án tích."
Như vậy, so
với các quy định cũ hoặc các trường hợp bị kết án khác, địa vị pháp lý của người
được miễn hình phạt có đặc điểm thuận lợi sau:
1.
Về tình trạng án tích: Họ thuộc nhóm đối tượng không bị coi là có án tích.
Điều này có nghĩa là ngay sau khi bản án có hiệu lực pháp luật, về mặt lý lịch
tư pháp, họ được coi là người sạch án tích mà không cần phải trải qua thời gian
thử thách hay làm thủ tục xóa án tích.
2.
Về hậu quả pháp lý lâu dài: Vì không bị coi là có án tích, nếu sau này họ vô tình thực
hiện một hành vi phạm tội mới, hành vi đó sẽ được xem xét như phạm tội lần đầu
(không bị tính là tái phạm hay tái phạm nguy hiểm).
3.
Về quyền công dân: Họ có địa vị pháp lý gần như tương đương với người được miễn trách nhiệm
hình sự ở khía cạnh "sạch" hồ sơ lý lịch, giúp thuận lợi hơn trong việc
tái hòa nhập cộng đồng, xin việc làm hoặc thực hiện các giao dịch dân sự, hành
chính yêu cầu xác nhận tiền án tiền sự.
Tóm lại, dù
vẫn bị Tòa án tuyên là "có tội", nhưng việc không bị coi là có án
tích là một ưu đãi pháp lý rất lớn dành cho người được miễn hình phạt, giúp
họ xóa bỏ rào cản về mặt pháp lý ngay lập tức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét